Đây là 1 số câu chuyện mình sưu tầm được mong các bạn bỏ chút thời gian đọc, suy ngẫn & tìm ra những điều ý nghĩa trong cuộc sống nha.( Lang thang trong 4rum lụm đc cái này, chia sẻ cho mọi người để cùng suy ngẫm ) 

Niềm Vui Nhỏ
Biết tận hưởng những niềm vui nhỏ trong cuộc sống: đó là một trong những bí quyết của hạnh phúc. Người Nhật Bản thường kể câu chuyện như sau:
Một người đàn ông nọ đi qua một cánh đồng, thình lình bị cọp đuổi… Anh ta chạy bán sống bán chết mà vẫn không tìm ra chỗ dung thân. Anh chạy mãi để rồi cuối cùng thấy mình đứng bên bờ vực thẳm. Phía sau lưng, con cọp vẫn không buông tha. Không còn biết làm gì nữa, người đàn ông phải lấy sức để đu lên một cành cây bắc qua vực thẳm. Nhìn xuống dưới thung lũng, anh ta lại thấy một con cọp khác cũng đang nằm chờ chực. Người đàn ông đáng thương chỉ còn niềm hy vọng duy nhất: đó là nằm chờ đợi cho đến khi hai thú vật mệt mỏi bỏ đi…
Chờ đợi trong lo sợ vẫn là cực hình lớn lao nhất đối với con người. Giữa lúc anh ta đang phải chiến đấu với sợ hãi và mệt mỏi, thì tình cờ bỗng có hai con chuột bỗng từ đâu xuất hiện trên chính cành cây anh đang đu vào. Hai con vật bắt đầu gặm nhấm lớp vỏ xung quanh cành cây. Bình thường, chuột là một trong những loài thú mà anh gớm ghiếc nhất vì sự dơ bẩn của nó. Tiếng kêu của nó cũng là một âm thanh làm cho lỗ tai anh khó chịu. Thế nhưng, trong cơn sợ hãi tột cùng này, người đàn ông bỗng nhìn thấy hai con chuột thật đáng yêu. Những hàm răng mũm mĩm của chúng trông dễ thương làm sao! Tiếng kêu của hai con vật cũng trở thành một âm thanh êm dịu hơn tiếng gầm thét của hai con cọp. Giữa lúc anh đang theo dõi từng động tác của hai con chuột, thì một con chim bỗng từ đâu bay lại, thả rớt trên cành cây một trái dâu rừng. Anh đưa tay nhặt lấy trái dâu và thưởng thức hương vị ngọt ngào của trái rừng bỗng nên thơ đáng yêu lạ lùng…
Năm Phút
Trong công viên, trên ghế dài gần sân chơi thể thao, người phụ nữ ngồi cạnh người đàn ông.
- Con trai tôi kìa – Người phụ nữ nói và bà chỉ một cậu bé mặc áo đỏ đang chơi cầu trượt.
- Nó xinh thật – Người đàn ông cười, rồi nói – Còn kia là con gái tôi. Cháu mặc chiếc váy màu trắng và đang đi xe đạp. – Rối ông nhìn đồng hồ, cất tiếng gọi cô con gái – Melissa, đến giờ về rồi !
Cô bé vòi vĩnh :
- Năm phút nữa thôi bố nhé ! Chỉ năm phút thôi mà !
Ông bố gật đầu và Melissa tiếp tục chạy xe một cách thích thú. Năm phút trôi qua và ông lại gọi con. Lại một lần nữa Melissa nài nỉ :
- Bố ơi, năm phút nữa nhé !
Ông bố cười rộng lượng. Người phụ nữ ngồi cạnh cũng mỉm cười và khen ông :
- Anh đúng là một ông bố dễ tính và kiên nhẫn.
Người đàn ông cười thật buồn và kể :
- Con trai lớn của tôi, Tommy, đã mất trong một tai nạn giao thông vào năm ngoái khi đang tập xe ở gần đây. Tôi chưa bao giờ có nhiều thời gian dành cho cháu dù chỉ là năm phút. Tôi không bao giờ muốn lập lại lỗi lầm đó với Melissa. Melissa nghĩ là cháu có thêm năm phút để chạy xe, nhưng thực sự thì tôi mới là người có thêm năm phút để nhìn cháu chơi đùa.
KHI BẠN CHUYỂN ĐƯỜNG RAY
Luôn đầy ắp những cơ hội lẫn khó khăn quanh ta , chúng luôn đan xen tạo ra những ngả rẽ và buộc chúng ta phải lựa chọn . Hy vọng bạn sẽ tìm thấy bạn đâu đó trong bài viết này.
TÌNH HUỐNG:
Một nhóm trẻ con đang chơi trên hai đường ray xe lửa , một vẫn đang họat động và một đã hư không được sử dụng từ lâu . Chỉ có một đứa trẻ chơi trên đường ray đã hư hỏng khi tất cả các em khác vẫn vô tư đá banh trên đường ray đang hoạt động .Rồi xe lửa đến , ngày càng gần … Bạn chình là người điều khiển đường ray , không có cách nào dừng xe lửa lại đuợc nhưng bạn có thể chuyển đường ray xe lửa , như thế có thể cứu phần lớn các em đang đá banh …nhưng cũng có nghĩa em chơi một mình ở đường ray hư sẽ phải hy sinh .
Bạn sẽ chuyển hướng xe lửa hay vẫn để nó đi đúng đường ?
SỰ LỰA CHỌN :
Có phải bạn chọn cách chuyển đường ray xe lửa để cứu phần lớn những đứa trẻ . Đúng ko nào ? hầu hết chúng ta sẽ làm thế! hy sinh một em để cứu nhiều em khác vô tội là rất đáng làm , rất đạo đức và rất có tình người !
NHƯNG …
Bạn ơi bạn có bao giờ nghĩ là đứa trẻ chơi trên đường ray hư một mình thật ra đã có quyết định đúng đắn khi biết chọn nơi an tòan để chơi , và em đã đấu tranh mạnh dạn cho điều đúng đắn dù có phải đấu tranh một mình . Và thật không công bằng khi bắt em phải hy sinh cho những em khác biết đường ray không an tòan vẫn chơi , biết sai vẫn làm .
CUỘC SỐNG XUNG QUANH …
Tình huống này chúng ta gặp rất thường , số ít kuôn phải hy sinh cho số đông , bất kể số đông có bảo thủ thế nào , ngu dốt đến đâu , sai lầm ra sao tong khi số ít có trách nhệim mạnh mẽ , thông thái .
TẠI SAO KHÔNG ?…
Nếu là tôi quyết định khôn ngoan nhất là cứ để chuyến xe lửa đi theo con đường của nó vì:
- Những đứa trẻ chơi trên đường ray đang họat động nhận thức được rất rõ là xe lửa có thể đến bất cứ lúc nào và sẽ chạy khi nghe tiếng còi từ xa nên không chắc tất cả các em đều gặp nguy hiểm . Còn nếu chuyển đường ray thì em kia chắc chắn phải hy sinh vì em không bao giờ nghĩ xe lửa có thể qua đường ray này .
- Và đường ray hư chắc chắn sẽ không an tòan . Để cứu vài đứa trẻ bằng cách chuyển đường ray , chúng ta phải hy sinh một em và đặt tính mạng hàng trăm hành khách tr6en tàu lên sợi chỉ mảnh vì tai nạn có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Hãy mạnh dạn sống để được là chính mình . Hãy biết đứng lên cho điều đúng dù đó có nghĩa phải đứng một mình .
Sự Cảm Thông Và Chia Sẻ Mạnh Hơn Lời Nói..!!
Một đàn ếch đi ngang qua một khu rừng và hai con ếch bị rơi xuống một cái hố. Khi thấy cái hố quá sâu những con ếch còn lại bèn nói với hai con ếch kia rằng chúng sẽ phải chết.
Hai con ếch mặc kệ những lời bình luận và cố hết sức nhảy ra khỏi cái hố. Đàn ếch nhao nhao bảo chúng đừng nhảy vô ích, hãy chấp nhận cái chết không thể tránh khỏi.
Cuối cùng, một con ếch nghe theo lời của đàn ếch. Nó gục xuống chết vì kiệt sức và tuyệt vọng. Con ếch còn lại vẫn dồn hết sức lực cuối cùng tiếp tục nhảy lên. Đàn ếch trên bờ lại ầm ĩ la lên bảo nó hãy nằm yên chờ chết. Con ếch nọ lại càng nhảy mạnh hơn nữa . Và thật kỳ diệu, cuối cùng nó cũng thoát ra khỏi cái hố sâu ấy.
Đàn ếch xúm lại:
“Không nghe chúng tôi nói gì à?”
Chúng cứ hỏi mãi trong sự ngạc nhiên, lúng túng của con ếch nọ.
Cuối cùng sự thật cũng được một con ếch già hé lộ rằng: con ếch vừa thoát khỏi cái hố kia bị điếc và nó cứ nghĩ là những con ếch khác hò reo đang cổ vũ cho nó, và chính điều đó đã làm nên một sức mạnh kỳ diệu giúp cho nó tìm được sự sống mong manh trong cái chết.
Cuộc sống với bộn bề lo toan, vất vả, sẽ không ít lần chúng ta gặp phải những khó khăn hay đau khổ và tuyệt vọng… Vậy những lúc như thế bạn cần gì? Có phải chăng là một sự cảm thông, chia sẻ hay một lời an ủi, động viên. Có được những điều may mắn ấy chúng ta sẽ có đủ nghị lực để đương đầu và vượt qua mọi thử thách của cuộc sống, để tìm đến bến bờ tươi đẹp hơn.
Thật vậy, một lời nói cũng giống như một thứ vũ khí hết sức nguy hiểm. Nếu chúng ta dùng nó để động viên hay khích lệ những người thân, những người mình thương yêu thì điều đó thật tuyệt vời và đáng quý.
Nhưng cũng sẽ rất tàn nhẫn nếu chúng ta vô tình chĩa nó về một người nào đó, lời nói đó có thể đối với bản thân chúng ta không là gì cả, nhưng có thể làm người trực tiếp nhận nó bị tổn thương và đôi khi có thể gây hậu quả nghiêm trọng mà chúng ta không thể nào ngờ đến.
Vì vậy tất cả mọi người chúng ta hãy cẩn thận với lời nói của mình. Hãy nói những lời mang đến niềm tin và sức sống cho những ai đi ngang qua cuộc đời bạn.
Anh Xin Lỗi..Sau Này Có Tiền Anh Sẽ Mua Cho Em.!!
- Mua cho em con gấu kia đi anh. Con kia kìa…
Vừa nói con bé vừa rướn người lên chỉ vào con gấu to nhất được đặt trong cùng. Con gấu rất to, phải gần bằng một người. Trông cũng khá đẹp…
- Anh làm gì có tiền. To lắm, chắc là đắt. Sinh viên nghèo kiếm đâu ra…
Chàng trai nói với cô bé vẻ chán chán và xấu hổ nữa.
- Mua cho em đi anh, anh chẳng bao giờ tặng em cái gì to tát vậy. Em thích con gấu ấy. . .
- Nhưng anh nói thật mà. A xin lỗi. Sau này có tiền rồi anh tặng em được không?
- Nhưng em muốn bây giờ mà.
- …
Ừ, rồi anh mua được không?
. . . . . . . . . . . . . . . . .
- A ơi, chiều nay đi chơi được không?
- A bận rồi. Khi khác được không?
- Ừ
. . . . . . . . . . . . . . . . . . . .
- Anh ơi, hôm nay đi cắm trại, anh đi không?
- Anh không đi đâu. A có việc…
. . . . . . . . . . . . . . . .
- Sao cả tháng nay anh không đi chơi với em. Anh tránh em à?
Con bé tức tối hỏi.
- Không! Anh bận thật.
- Anh bận gì? Bận gì mà lắm thế? Bận tới nỗi không dành được 30 phút cho em à?
- Anh xin lỗi…
- Rồi anh trễ hẹn, thất hứa, anh hứa mấy lần nhưng anh chẳng tới là sao. Em cứ phải chờ đợi anh là sao? Em không chịu được đâu. Anh đã không cho em được bất cứ thứ gì lại còn tránh mặt em… Anh quá đáng lắm!
Và con bé bỏ đi, vội vàng. Bỏ lại chàng trai đứng như trời trồng giữa cái nắng gay gắt của buổi trưa gần hè.
Tối đó con bé nhắn tin: “Em muốn chia tay”
“Sao thế, anh xin lỗi em rồi mà. Em giận anh à?”
“Em cảm thấy hết tình cảm rồi. Không yêu anh nữa. Với lại em cần nhiều hơn những gì anh có thể cho em. Quyết định vậy đi. Chia tay.”
“Ừm…”
. . …………
Và chia tay, con bé bắt đầu quen rồi yêu một người khác qua sự giới thiệu của bạn nó. Thi thoảng nó gặp lại người yêu cũ. Nhưng những gì nó làm là quay đi và bước tiếp…
Có lần nó nhìn người yêu cũ của mình đang nhễ nhại mồ hôi trong quán cafe vào giờ đông khách nhất. Nó tự nhủ: đi làm kiếm tiền à. Chắc là nợ tiền nhà…
Hai tháng. Nó đã có người yêu mới được hai tháng. Cũng đồng nghĩa với việc chia tay người cũ một khoảng thời gian gần như vậy.
Máy điện thoại có tin nhắn.
“Em ra ngoài được không?”
“Đang mưa. Anh tìm gặp em làm gì?”
“Em ra cổng thôi. Anh có thứ muốn đưa cho em”.
Nó với cái ô, rồi lật đật ra cổng…
- Anh tặng em. Như anh đã hứa. Món quà cuối cùng.
Nó lặng người. Là con gấu ấy. Con gấu nó đã đòi mua. Người anh ướt sũng trong mưa, nhưng con gấu thì được bọc kín lại trong giấy bóng.
- Anh đã hứa tặng em, khi nào anh đủ tiền, giờ anh mới có đủ. Tặng muộn một tý. Em sống hạnh phúc nhé !
Nó cầm con gấu to. Nặng trịck không biết vì nước mưa hay vì cái gì nữa. Nó đứng lặng đi nhìn người yêu cũ của nó đi khuất sau những giọt nước mưa buốt tê tái. Thì ra người yêu nó không đi chơi với nó vì anh đi làm thêm. Và anh đi làm thêm là vì nó, vì sự ích kỷ, ngu xuẩn của nó.
Anh đã buông tay nó thế đấy, không níu giữ điều gì, chỉ duy nhất 1 lời hứa với nó: “Anh sẽ mua tặng em khi a có đủ tiền…”.
Nó khóc. Giữa con mưa cuối cùng mà những giọt nước mưa kia nó biết rằng không bao giờ nó tìm lại được nữa…
Anh thì sĩ diện. Có nhiều cách giải quyết chứ làm gì phải cắm đầu như thế
Bài học rút ra: Chém em (vô tâm quá). Còn anh thì hem biết bình lựng sao.Tuy nhiên vẫn có tí gì đó anh hùng. I like it
//Ku Tòn. I thích chém t lên tiếng nào 
![A5 CLASS – [A5] Family – [2007-2010]](http://a5bmt.com/blog/wp-content/memod/image/logo_300.png)
, đi vô blog 1 lần rồi quay l [...]
cực kỳ ý nghĩa ! nhất là 2 bài cuối cùng

Nhưng tớ sợ mấy bạn lớp mình chả chịu đọc đâu .tụi nó lười lắm
đã mần hết


đồng ý với voi là 2 chiện cuối hay :)
chiện kế cuối : đúng là điếc ko sợ súng
nhưng mà câu chiện cuối cùng vẫn thấy thèn cha ngừ iu cũ ngu ngu thế nào í, ai mượn hok chịu nói chi, cứ lầm lì
ừ, lúc đăng bài này, bjk thể nào thấy dài cũng lười đọc, nhưng mà thấy hay, ai thjk thì đọc thôi
hì công nhận lười đọc nhưng mà càng đọc càng thấy hay
Thanks đt.
Sp thấy hay nhất bài Xe lửa gì ấy. Có lí nhất
Mỗi bài đều có ý nghĩa riêng nhưng đa phần theo kiểu “Đánh thức tiềm năng con người” (như hạt giống tâm hồn ấy)
//ý kiến riêng thau nhá
(chắc sp đọc rồi nên đọc lại thấy khác )
đt cũng tâm đắc nhứt cái xe lửa, lúc lựa chọn, sau đó phân tích ra thấy
Ờ. cái đó mới đáng để suy xét & suy nghĩ
thik bài cuối vì đồng cảnh ngộ
Ngu chứ đồng cảnh ngộ éo gì


Tao là ko đồng ý cả chàng lẫn nàng trong cái truyện cuối đó
Cái câu chuyện cuối ko thực tế cho lắm
Sp vừa edit bài cho đẹp.


Đặc biệt bài cuối
Sorry đt nhá
thấy 2 người đó bị gì ak.thôi bị vậy cũng đáng
khịt khịt.
bài cuối hay nhầy
T thấy bài nào cũng hay và ý nghĩa